14/9/2010 tôi gặp em lúc đó em rất buồn vì đã phải nếm trải nổi đau của sự phản bội, thật không hiểu vì sao từ trong mắt em tôi đã nhận ra được một nỗi buồn sâu lắng mà e đã đánh lừa mọi người qua vẽ niềm nở bề ngoài của mình…. Thật sự lúc đó tôi rất khó chịu vì nhìn thấy cảnh đó, và người làm cho em buồn lại là một người bạn mới quen của tôi… Nỗi đau mà tôi cảm nhận từ em chẳng qua giờ tôi có thể quên cả…
Trước đó tôi cũng đã vừa vượt qua nỗi đau tương tự thế, người mà tôi đã rất yêu thương, tôi đã trả một cái giá cực kỳ đắc cho người đó “Thời gian, tinh thần, danh tiếng, tiền bạc và một phần của sự nghiệp”… để rồi cái mà tôi nhận được là con số 0, có thể nói vượt qua được những ngày tồi tệ, khi tôi phát hiện ra cô ấy đã quay lại với người yêu cũ sau 4 năm cố gắng của tôi, đó là cuộc sống có những lúc ta không thể ngờ đến những việc nó sẽ xảy ra, có lẽ cái mà cô ấy mong muốn là một trái “cam” còn tôi thì mãi là trái “Dâu tây”… Và cuối cùng tôi đã vượt qua, và bắt đầu một khởi đầu mới.
Kể từ sau ngày tôi gặp em, cảm nhận được những nỗi buồn của em, tôi đã nhắn tin và an ủi rất rất nhiều với mong muốn là em sẽ vui vẽ trở lại, vui vẽ thật sự chứ không phải là nỗi buồn chôn dấu bên trong và cố tỏ ra rui vẽ bề ngoài… Những lời chúc vào mỗi buổi sáng cũng như trước khi đi ngủ ngày lại ngày trôi qua, tôi nhận ra rằng khi mình bỏ quên những tin nhắn đó thì mình đã thiếu sót một điều gì đó… và từ lúc đó tôi đã nhận ra rằng tôi đã ” yêu em ” và cứ như thế ngày qua ngày tôi lại làm theo những lời trái tim nhắc nhở……
18/9/2010 Em đi với nhóm bạn từ Bình Phước về, trước hôm đó em có nói cho tôi biết, và tôi đã xin cơ hội để rướt em từ Văn Thánh trở về Thủ Đức… đó là lần đầu tiên tôi chở em, ngày hôm đó khi em gặp tôi thì em cười và nói “anh rảnh quá hé”…uhm… “anh đang rảnh nè”, thật sự anh không rảnh chút nào đâu em ah, anh cố tình bỏ qua mọi chuyện để dành chút thời gian cho em đó !… sau khi đưa em về Thủ Đức, em bảo tôi đưa em đi dạo rồi tôi chở em dạo vòng vòng Khu ĐHQG và sau đó quay về hồ đá ở đó nói chuyện, em kể tôi nghe rất nhiều chuyện, về “Nhân Học”……. đến khoảng 6h tôi và em đi uống nước, em dẩn tôi đến qua cafe Muối….hì hì… và rồi thì 2 đứa ngồi uống cafe vừa tâm sự, hơn bao giờ hết tôi cảm nhận từ trong mắt em nhiều nhiều những nỗi buồn, về những kỹ niệm gắn liền với nổi đau hiện tại, và tôi cố nói những chuyện vui, cố né tránh cái quá khứ của em….. đến sau 7h thì em dẫn tôi đến trường em xem Văn Nghệ… wow quả là một ngày tuyệt vời khi ở gần em……
Ngày qua ngày tôi thường xuyên trò chuyện, và giúp em vơi đi nỗi buồn của mình…………………….
21/9/2010 Tôi hẹn em đi chơi Trung Thu… Hôm đó đi chơi rất vui, mặc dù em nói rất ít, nhưng “Anh nói là được rồi hô hô”, lúc 8h tôi đến nhà e, và chở em vào TPHCM… trên đường đi còn bị mắt mưa nữa chứ hehehe… Tôi đưa em đi dạo vòng vòng quận 1 chụp hình, rồi đưa em qua “Cầu Ánh Sao” chơi, và em đã trổ tài nhiếp ảnh của mình, em bảo là thích chụp hình cảnh, thế là hai đứa vừa dạo vừa chụp hình vòng vòng khu Cầu Ánh Sao, nhớ nhất là lần em nghịch ngợm chụp hình một anh ” cụt giò ” hehehe người ta cụt giò mà cũng không tha, thấy đứng một chân dựa vào cầu có dáng quá nên chụp hahah rùi nhìn lại tấm hình chỉ có một giò haha….. lần đó là lần đầu tiên tôi thấy em cười thật sự… chụp hình xong mệt oy hai đứa đi uống nước mía, vừa ngồi uống em vừa kể chuyện tôi nghe… kể rất nhiều chuyện… về chuyện học của em… về những chuyện hay của Nhân Học… về những trãi nghiệm thực tế của em….. cứ thế cho đến 11h tôi đưa em về Thủ Đức….khi về tới nhà rất vui là các thành viên trong nhà em đều rất vui vẽ và mời tôi nán lại chơi ít phút… nhớ nhất là ly rượu style của chị Nguyên hihihi mọi người rất vui vẽ….
Sau ngày đó, có lẽ em đã phát hiện ra tôi yêu em, và vì em vẫn chưa vượt qua chuyện quá khứ và cứ lúc nào cũng nói “Mình chấm dứt đi, đừng tiếp tục nữa ………………” hì hì ! Tất nhiên là không có chuyện tôi cam chịu dể như thế rồi, hiển nhiên là tôi không đồng ý, và tôi nói rất nhiều để em hiểu, và em tự thay đổi suy nghĩ của mình… có lẽ những lời nói của tôi khi ấy đã có tác động gì đó đến em nên em đã đồng ý “uhm, cứ để tự nhiên”……
Ngày qua ngày, em chia sẽ với tôi rất nhiều chuyện, và tôi thì ngày càng quan tâm em hơn, từ chút từ chút nhỏ cho đến những việc lớn hơn… và tôi tin chắc rằng em đã dần dần thay đổi…. Song những tâm sự buồn về quá khứ em thường xuyên viết ở FaceBook……………………
24/9/2010 em đi về Bạc Liệu với chị, khi ở Bạc Liệu e đã nhắn tin tâm sự với tôi rất nhiều, và ngày đó H đã gọi cho em và làm cho em thêm một lần nữa buồn đau, Khi nghe em nói em vẫn còn rất buồn vì chuyện H tôi rất đau lòng và khó chịu…. thế là em biết tôi buồn, và e lại bảo tôi hãy bỏ cuộc, hãy từ tỏ, hãy chấm dứt, nhưng buồn thế nào vẫn không to lớn bằng tình cảm tôi dành cho em, và vì thế tôi chấp nhận chuyện đó, và tôi luôn tự nhủ với mình “Phải cố gắng để giúp em có thể tự vượt qua”… em nhắn tin với tôi mà những lời nói thấm đượm nỗi buồn, tôi đã nói với em rằng “Anh chấp nhận chuyện đó, anh sẽ chờ em, yêu thương em và cùng em vượt qua tất cả”… em đã trả lời “Hi, rất vui vì có người yêu em như vây”… Tôi nói được thì tôi phải làm được, cứ thế tôi vẫn nuôi cho mình một niềm tin, và giữ vững hành động kiên định cho sau này….. ngày hôm đó có một điều tôi vui nhất là khi nghe em nói “Anh không đẹp trai nhưng mà anh có duyên” hí hí…. (chịu khen oy kìa).
Ngày 27/90/2010 là ngày sinh nhật tôi vui nhất trong 20 năm qua, sau khi bỏ qua tất cả quá khứ để hướng đến một tương lai mới, và nhìn lại thì wow… xung quanh có rất nhiều người yêu thương mình, Ngày hôm đó tổng cộng có hơn 80 người mừng Sinh Nhật tôi, điều đáng nhớ là em cũng nhớ ngày ấy, và tin nhắn chúc mừng của em là độc đáo nhất… những người anh, những đứa em, những người bạn thời đại học, những chí cốt dưới quê… họ đã cho tôi thêm nhiều niềm tin và sức mạnh, và khẳng định rằng “Tôi đã 20 tuổi, đã thật sự trưởng thành”…..
28/09/90 em và nhóm Tửng mời tôi qua nhà em ăn tiệc ^^ quả thật là một ngày không thể nào quên, vì ngày đó nhóm Tác Hợp cho 2 cặp và Mừng Sinh nhật muộn cho tôi, và vui hơn nữa là em có món quà nhỏ nhỏ dể thương tặng cho tôi (ga lăng dể sợ hí hí)……
29/09/2010 Em đã đặt một câu hỏi khiến người quyết đoán như tôi phải suy nghĩ “Anh có nghĩ là mình đang ngộ nhận không” và hoàng loạt suy nghĩ nảy ra trong tôi, tại sao em hỏi vậy ??? hiện giờ em đang suy nghĩ gì ??? và câu trả lời ???… Tối hôm đó tôi hoàn toàn không ngủ để nhìn nhận lại tất cả sự việc, và nhắn tin cho em biết những suy nghĩ của tôi, những cảm xúc của tôi… và cuối cùng tôi đã khảng định với em rằng “Anh hoàn toàn không ngộ nhận, khẳng định là đang rất yêu em”…. 10h43′ 30/10/2010 em đã chấp nhận tình cảm của tôi ….. từ hôm đó hầu như em không còn viết những tâm sự buồn lên FaceBook nữa ….
Mọi chuyện tưởng như em đẹp, một thời gian sao bất ngờ em đòi chấm dứt tất cả, em nói không muốn tôi phải buồn vì em….. tôi nhớ như in ngày đó chính xác là ngày 4/10/2010 hôm đó tôi rất buồn và một mình uống rượu giải sầu, tôi còn nhớ lúc đó thức cả đêm và ghi lên câu status là “Chỉ có rượu mới hiểu được ta….” hôm đó có rất nhiều các anh em an ủi và hỏi thăm nhưng hầu như tôi không muốn nói gì cả, và cả em nữa, em không cho tôi uống, nhưng tôi rất buồn và chỉ muốn uống thật nhiều …………….. không nhớ rõ lúc xỉn tôi đã nói gì với em , nhưng tôi nghĩ đó là những lời nói thật lòng, và kèm theo những suy nghĩ điên khùng… tôi chỉ nhớ câu “Ngày mai nếu em còn gặp anh thì anh còn tiếp tục” , và rồi sáng hôm sao tôi ngủ đến 11h mới thức dây, và đó là một ngày không một tin nhắn giữa tôi và em, tôi rất đau lòng và chẳng biết phải làm gì… đối diện với Máy Tính và suy nghĩ, khi đó tôi chợt nhớ ra câu cuối cùng mà tôi nói hôm qua với em…. thế là chiều hôm đó tôi chạy sang Thủ Đức và mua thêm đồ ăn để làm chặng 1 với nhóm Tửng, mà mục đích chính là gặp em…. tối hôm đó em dọn dẹp nhà thế là tôi ngồi chờ bên nhà chị Nguyên… và khi dọn dẹp xong cả đám xóm lại nhậu vui vẽ… đến khi tôi say mềm, và mọi người đi chổ khác để tôi nc với em… có lẽ lúc đó tôi đã hoàn toàn mất tự chủ, và nói ra hết tất cả những gì mình muốn nói …. và chuyện sau đó… chẳng nhớ gì vì xỉn quá…thế là ngủ nhờ nhà chị Nguyên…
6/10/2010 tôi tỉnh dậy với tất cả u sầu và mong đợi em sẽ suy nghĩ lại trong Deadline mà tôi đã đưa ra, tôi lặng lẽ ra về…………. khi về đến nhà tôi bất chợt nhận được tin nhắn “để làm bạn trai em rất khó, anh phải cố gắng hơn nữa, cho anh thêm một cơ hội đó, Sozj bữa trước em thử anh đó kaka” ….. huhu! tôi đọc xong tin nhắn đó tôi rất vui… quả là em đã cho tôi một cái gì đó mà không bao giờ tôi quên được hihi Nhân Học có khác …..
Và rồi những ngày tháng tiếp theo hầu như em đã thay đổi rất nhiều, khi đi chơi với tôi em nói chuyện nhiều hơn trước và rất vui vẽ, em kể tôi nghe đủ chuyện vui, đó là vào đêm Live Show Lương Triệu Vũ(8/10/2010) ….. tôi tranh thủ đi sớm qua nhà em, rồi hai đứa đi ăn, đi uống trà sữa… rồi đi xem văn nghệ… hôm đó em rất vui, tôi rất sung sướng khi thấy em cười, cười rất tươi, rất dể thương……..
9/10/2010 em đi với hội Tửng về nhà chị Thú chơi (Bình Dương)… hôm đó em đi chơi rất vui và nhắn tin kể cho tôi nghe rất nhiều, về những nơi em đã đi qua, về những đặc sản…. Nhớ nhất là buổi tối, khi em có hơi Men đã nhắn tin tâm sự với tôi rất nhiều chuyện… “Rằng bảo tôi không được buồn, bảo tôi phải mạnh mẽ, rằng em đang cố gắng để quên quá khứ… rằng rất vui khi có người yêu em nhiều như vậy” ….
Em ah! hãy cố gắng lên nhé, em đã thay đổi nhiều rồi đó, không còn là một cô bé cứ nhìn về quá khứ như trước nữa, em đã vui vẽ hơn rất nhiều rồi đó, anh luôn nhìn về tương lai nhé, anh sẽ luôn đi cùng em trên quãng đường con lại….. yêu em nhiều !
Thiệt là lãng mạn quá đi! Chúc cho em gái sẽ yêu em trai của chị nhiều hơn!
LikeLike